Diễn đàn truyện học sách
Chào mừng mọi người tới diễn đàn!
Diễn đàn truyện học sách

Truyện học sách, nơi bạn giao lưu và chia sẻ sáng tác những bộ truyện hay!
 
Trang ChínhTrang Chính    CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  ChatChat  
Cùng nhau sáng tác truyện hay nhé!

Share | 
 

 [Hiện đại_Update] _ Nợ em một đời bình yên - Diệp Phong

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
DiệpPhong

avatar

Tổng số bài gửi : 7
Ngày tham gia : 16/04/2017
Tuổi : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: [Hiện đại_Update] _ Nợ em một đời bình yên - Diệp Phong   16/4/2017, 6:54 pm

First topic message reminder :

Tên truyện: Nợ em một đời bình yên.
Tác giả: Diệp Phong
Thể loại: Tiểu thuyết tình cảm
Tình trạng sáng tác: Hoàn
Độ dài 18 chương
Giới thiệu:
Có tình yêu mãnh liệt như ngọn lửa bùng cháy.
Có tình yêu âm thầm như dòng nước ngầm chảy dưới lòng đất, theo ngày tháng trôi đi dần khắc cốt khi tâm.
Em không biết gọi tên tình cảm của mình là gì, em không mong bên anh trọn đời trọn kiếp, cũng không hi vọng một ngày anh sẽ ngoảnh lại và nhìn thấy em.
Chỉ đơn giản là đứng đó, giữ tình yêu thật sâu trong trái tim, để không ai nhìn thấy, để tình yêu ấy mãi mãi bị chôn vùi.

_________________
Thích mây trời vì được cùng chung chí hướng, mặc sức tưởng tượng, tự do bay lượn khắp nơi...


Được sửa bởi DiệpPhong ngày 19/4/2017, 4:23 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
DiệpPhong

avatar

Tổng số bài gửi : 7
Ngày tham gia : 16/04/2017
Tuổi : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại_Update] _ Nợ em một đời bình yên - Diệp Phong   14/6/2017, 2:55 am

Chương lăm: Tuyết trên đỉnh núi
 
Mới đầu mùa đông mà trời đã rất lạnh, Minh Phương ngồi co ro trên giường, cô khẽ rùng mình một cái, một tay kéo thêm chăn cuốn vào người.
 Chuông báo tin nhắn vang lên, cô cầm lên đọc, mắt trợn tròn kinh ngạc nhìn vào dòng chữ trong điện thoại:
“Em chuẩn bị đồ đi, mai chúng ta lên Sa Pa.”
Hoàng Anh này lại nghĩ ra trò gì nữa, công việc ở đây còn chưa xong đã lên Sa Pa là sao? Minh Phương không trả lời Hoàng Anh luôn mà gọi điện cho Đức Trung.
Sau khi nhận được thông báo chuẩn bị lên đường đi Sa Pa, cô buông điện thoại xuống, nhìn ra ngoài trời gió vẫn đang thổi vào cửa sổ rít lên từng cơn. Bây giờ ở trên Sa Pa chắc lạnh lắm.
 
Sáng hôm sau Minh Phương đến nhà Hoàng Anh đã thấy một xe tải trở đồ ở dưới, Hoàng Anh và Đức Trung đang chỉ đạo mấy người khuôn đồ lên xe, tay cũng xách túi nọ túi kia, cô lập tức hiểu ra mục đích của việc Hoàng Anh đột ngột quyết định lên Sa Pa. Hoàng Anh đặt mua những đồ này từ bao giờ mà cô không hề hay biết?
“Không cần gọi nhiếp ảnh hay ai, chỉ có bốn người chúng ta thôi ạ?” Trần Lâm ở phía sau xe lên tiếng hỏi.
“Không cần, anh mang máy ảnh của mình đi rồi, cậu thích thì anh chụp cho cậu.” Hoàng Anh hững hờ đáp.
“Ha ha…” Trần Lâm cười, lên trên đấy rồi lại có chuyện Hoàng Anh chụp ảnh cho cậu sao? Có lần nào người cầm máy không phải là Trần Lâm đâu chứ.
Đồ đạc sắp xếp xong xuôi cũng đã gần trưa, mọi người liên lên xe khởi hành đi Sa Pa, phía trước một chiếc xe tải, phía sau một chiếc xe bảy chỗ nối đuôi nhau trên đường.
Những lần âm thầm đi làm từ thiện như này đối với cô cũng không còn bất ngờ, bởi đây vốn là thói quen của Hoàng Anh, trừ những lần làm theo yêu cầu của công ty công khai ra, thì tất cả những việc từ thiện của anh đều là bí mật, hoặc ít người biết.
Cả đoạn đường lên Sa Pa đầy mưa gió, có đoạn xe phải dường lại nghỉ ngơi, mọi người trong xe ai nấy đều mệt mỏi, uể oải. Chỉ có Hoàng Anh từ đầu đến cuối vẫn vui vẻ cười đùa trêu trọc mọi người không yên, anh vốn xuất thân từ vùng núi cao nên từ nhỏ đã quen thuộc với đường đèo, đoạn đường dài như vậy đối với anh cũng chẳng có gì.
Hai xe đến Sa Pa thì trời cũng tối muộn, Đức Trung đã liên hệ với khách sạn đặt phòng trước nên mọi người trực tiếp vào khách sạn nghỉ ngơi, đợi sáng sớm hôm sau sẽ vào bản.
Minh Phương vừa bước xuống xe đã cảm nhận được gió thổi vào mặt lạnh buốt, cô khẽ run lên, xoa xoa hai bàn tay vào nhau.
“Chà, trên này lạnh thật.” Hoàng Anh kêu lạnh những vẻ mặt lại rất thích thú nhìn tuyết đóng băng từng mảng trên mái nhà, trên các cành cây được ánh đèn chiếu vào lung linh.
“Anh khoác áo cẩn thận vào không cảm lạnh bây giờ. Hôm sau về Hà nội còn nhiều việc nữa.” Minh Phương nói, cô kéo cổ áo khoác trên người Hoàng Anh lên cao một chút.
“Không sao mà.” Hoàng Anh khẽ cười sau đó rúm ró chạy vào bên trong sảnh khách sạn, quả thực cũng lạnh thật. Ở Hà Nội có lạnh cũng không thấm vào đâu so với trên núi, ở trong nhà luôn có điều hòa sưởi ấm, ra ngoài đường thì có trợ lý lo lắng nên nhiêu năm anh không biết đến cái lạnh trên vùng núi là như nào nữa.
 
Sáng sớm hôm sau, mọi người khởi hành đến trường tiểu học. Ngôi trường này nằm sâu trong bản, cả đoạn đường dài toàn đất đỏ, lại thêm trận mưa hôm trước mà trở nên lầy lội khó đi. Trường học có một dãy nhà gạch cũ, còn mấy dãy nhà xung quanh đều lợp lá, học sinh không nhiều nhưng đều có mặt đầy đủ.
Thấy xe ô tô trở nhiều đồ đến bọn trẻ thi nhau hò reo vỗ tay, nở những nụ cười ngây thơ thuần khiết giữa tiết trời giá lạnh.
Minh Phương nhìn bọn trẻ, trong lòng tự nhiên trở lên ấm áp mà quên đi cái lạnh ngoài trời.
Hoàng Anh lăng xăng chạy đi khuôn đồ, phân phát cho từng học sinh, sau đó lại cùng bọn trẻ đùa nghịch, tiếng cười vui vẻ vang khắp sân trường.
Công việc xong hết cũng đến chiều tối. Hoàng Anh ngồi ở vỉa hè của một lớp học, ngắm nhìn bọn trẻ đang chơi đùa trong sân dường như lại nhớ đến bản thân mình lúc bé.
“Anh uống nước không?” Minh Phương ngồi xuống bên cạnh Hoàng Anh, đưa cho anh chai nước ấm.
Hoàng Anh cầm lấy chai nước đưa lên miệng uống một ngụm lớn.
“Trời lạnh thế này mà anh đùa nghịch đến ướt đẫm mồ hôi, thật không thể hiểu nổi anh có đúng là người lớn không nữa, gần ba mươi tuổi rồi chứ ít gì.” Minh Phương khẽ chau mày và đưa cho anh tờ khăn giấy.
Hoàng Anh mỉm cười: “ Lúc còn nhỏ anh nghịch ngợm lắm. Bố mẹ anh thường xuyên đi làm xa, nhà lại nghèo, không có tiền mua quần áo ấm, toàn mặc áo cũ, vá chằng chịt, nếu không hoạt động liên tục thì chết lạnh mất.”
Minh Phương yên lặng nhìn Hoàng Anh kể lại những chuyện trước đây rồi nhìn sang những đứa trẻ chơi đùa ở sân trường, Hoàng Anh ngày xưa có lẽ cũng như những đứa trẻ ngoài kia, từ nhỏ anh sống cùng ông bà nội, không được nhận tình cảm từ bố mẹ, cô không thể nào tưởng tượng ra cuộc sống của anh khi đó như thế nào, bởi cô trưởng thành trong sự chiều chuộng đủ đầy của bố mẹ, đã bao giờ không đủ ăn, không đủ ấm đâu.
 
Buổi tối đợt gió mới tràn về, thời tiết trở lạnh đột ngột, chỉ sau một đêm cả một vùng núi bị đóng băng trắng xóa bởi tuyết dày, đoạn đường xuống núi trơn trượt ô tô không đi nổi, nhóm Hoàng Anh đành ở lại thêm mấy hôm đợi tuyết tan bớt.
Đức Trung từ sáng sớm đã bày ra bộ mặt khổ sở gọi điện khắp nơi thông báo tạm hoãn công việc của Hoàng Anh lại.
“Đừng lúc nào cũng cau có thế chứ, hôm nào về Hà Nội rồi thu âm bù cũng được mà, quay MV cũng nhanh thôi. Tuyết đẹp như thế này mà không thấy hứng thú gì à? Lần sau không có cơ hội lên vào dịp này nữa đâu.” Hoàng Anh vừa nói vừa nắm một nắm tuyết ném vào người Đức Trung.
Đức Trung quay lại bất lực nhìn Hoàng Anh, bàn tay đã đỏ ửng vì lạnh nhưng vẫn cứ nghịch ngợm, dường như không bận tâm gì về công việc ở Hà Nội. Chơi vài hôm trên này, rồi người vất vả làm việc bù là cậu ta chứ không phải anh, vậy mà cậu ta vẫn có thể vui vẻ đến như vậy.
“Cậu dám ném tôi hả?” Đức Trung cũng nắm một nắm tuyết hướng Hoàng Anh mà ném. Anh không thể phủ nhận việc Hoàng Anh luôn khiến người khác cảm thấy thoải mái, vui vẻ khi ở bên cạnh cậu ấy. Thôi thì cứ chơi vài hôm đi vậy.
Bên ngoài tuyết lạnh thấu xương nhưng Hoàng Anh, Đức Trung, Minh Phương và Trần Lâm vẫn vui vẻ đùa nghịch, nắm tuyết ném lẫn nhau như những đứa trẻ xung quanh đấy, tiếng cười rộn vang khắp nơi.
 
Chiều tối, Minh Phương một mình rời khỏi khách sạn đi dạo loanh quanh. Cô úp hai bàn tay của mình vào nhau xoa cho nóng lên, càng trở về chiều thời tiết càng lạnh hơn, sương bắt đầu xuống mờ mờ ảo ảo cả một vùng, phiá xa còn chút ánh hồng của mặt trời yếu ớt.
“Sao em lại ở đây?”
Minh Phương nghe giọng nói từ phía sau mình liền quay lại nhìn, thấy Tiến Đạt ở đây cô cũng khá bất ngờ: “Sao anh cũng ở đây?”
“Anh lên đây chụp ảnh cho Quỳnh Mai.” Tiến Đạt đáp.
“À, ra vậy.”
“Còn em? Trời lạnh như này, không phải em lên đây ngắm tuyết chứ?”
Nghe Tiến Đạt nói vậy cô khẽ bật cười: “Em làm sao có thời gian rảnh như vậy được chứ ạ. Em theo Hoàng Anh lên trên này làm từ thiện, định hôm nay về nhưng thời tiết tự nhiên thay đổi nên không về được.”
Tiến Đạt và Minh Phương mỉm cười nhìn đối phương, vừa nói chuyện vừa ngắm hoàng hôn đang buông xuống trên Sa Pa. Trên đường đi, thỉnh thoảng Tiến Đạt lại lôi máy ảnh ra chụp, Minh Phương nhìn Tiến Đạt lúc chụp ảnh quả thực đầy mê lực, chẳng trách nhiều người thích anh đến như vậy.
“Cũng không còn sớm nữa, chúng ta về chứ? Em ở khách sạn nào?”
Minh Phương lơ đãng nhìn xung quanh chẳng may vấp phải hòn đá được bọc kín bởi tuyết nên cô không nhìn ra.
“Ui da.” Minh Phương kêu lên một tiếng rồi cả người ngã chúi xuống đất.
Tiến Đạt vội chạy đến đỡ cô lên: “Em không sao chứ?”
“Không sao.” Minh Phương nhăn nhó xoa rồi định đứng dậy bước đi nhưng vẫn cảm thấy hơi đau nhức không đi nổi.
Tiến Đạt liền ngồi xuống trước mặt cô nói: “Em lên anh cõng.”
“Dạ, không cần đâu ạ. Em tự đi được rồi.” Minh Phương gượng cười đáp lại.
“Chúng ta đã đi khá xa rồi, xung quanh đây ít xe qua lại, anh cõng em ra ngoài đường chính rồi bắt xe về khách sạn. Chân em thế này mà cố đi, mai càng đau thêm thì làm sao, nghe lời anh, mau lên đi.”
Minh Phương nghe giọng điệu dứt khoát của Tiến Đạt dường như anh đã quyết định như vậy không cho phép từ chối, cô đành nghe theo lời anh để anh cõng đi ra đường lớn.
“Em ở khách sạn nào?” Tiến Đạt vừa cõng cô đi vừa hỏi.
“Ở Cha Pa Garden ạ.” Cô khẽ đáp.
“Trùng hợp vậy, anh cũng đang ở đó.” Tiến Đạt mỉm cười thích thú sau đó bắt một chiếc xe trở về khách sạn.
 
Tiến Đạt và Minh Phương về đến khách sạn, anh đưa cô lên phòng rồi đỡ cô ngồi trên ghế, cẩn thận dán cao vào chân cô, sau đó dịu dàng nói:
“Em nghỉ ngơi, ít đi lại thôi nhé, mai sẽ khỏi.”
“Em cảm ơn, làm phiền anh thế này…” Minh Phương ngượng ngùng nói.
“Không có gì, em đừng khách sáo với anh như vậy.” Anh mỉm cười, thực ra trong lòng anh còn mong có thể chăm sóc cô nhiều hơn nữa.
Hoàng Anh đi qua phòng Minh Phương thấy Tiến Đạt từ phòng Minh Phương đi ra, anh chỉ khẽ mỉm cười chào sau đó gõ cửa gọi Minh Phương.
“Anh mua ít đồ ăn văt, em ăn không?” Hoàng Anh nói.
Minh Phương nhận lấy túi đồ trên tay Hoàng Anh, chân khập khiễng đi vào bên trong.
“Khung cảnh đầy tuyết trắng trên này có vẻ lãng mạn cho hẹn hò đấy nhỉ?”
Minh Phương nghe Hoàng Anh nói, nhất thời cô chưa hiểu ra, ánh mắt ngây ngô nhìn Hoàng Anh. Hoàng Anh khẽ cười, giơ tay chỉ trỏ về phía cửa, Minh Phương thấy vậy khẽ cười: “Anh ấy lên đây chụp anh cho Quỳnh Mai, lúc nãy em ra ngoài vô tình gặp anh ấy đang đi chụp ngoại cảnh, hẹn hò gì chứ.”
Hoàng Anh khẽ nhún vai rồi cúi xuống nhìn miếng cao dán ở chân cô hỏi: “Chân em sao thế?”
“Lúc nãy đi không cẩn thận bị trẹo chân. Anh Trung và Lâm đâu rồi, không đi cùng anh à?”
“Anh không biết, anh đi một mình mà.” Hoàng Anh đáp và đỡ cô đi vào bên trong: “Em thật chẳng ra làm sao, đi đứng mà mắt cứ dán lên trời. Có đau lắm không?” Anh khẽ chau mày hỏi.
“Không sao, chỉ hơi đau thôi, mai sẽ khỏi.” Minh Phương khẽ đáp, lúc này Tiến Đạt đã giúp cô xử lí qua, bây giờ cũng không còn khó chịu nữa.
“Em với Tiến Đạt…” Hoàng Anh tự nhiên buột miệng hỏi, xong lại cảm thấy chuyện chẳng liên quan đến mình nên buông lửng câu giữa chừng.
“Anh thấy anh ấy thế nào, không tốt ạ?” Minh Phương ngẩng lên nhìn Hoàng Anh.
“Tốt, tốt chứ.” Hoàng Anh đáp, trong ngành này có ai không biết Tiến Đạt là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng và có tài đâu. “Chân em bị đau thế này ra ngoài ăn cũng không tiện, anh đi gọi hai người kia về rồi ăn luôn ở khách sạn nhé.”
Nhìn Hoàng Anh rời khỏi, Minh Phương khẽ thở dài một cái, trên môi nở một nụ cười gượng gạo.
 
Sau đợt đi Sa Pa về, Hoàng Anh bắt đầu tập trung vào việc thu âm, quay MV cho album mới, bận từ sáng đến khuya mới xong.
Lúc công việc tạm bớt đi, đợt rét kết thúc thì cũng sắp đến tết âm lịch. Đường phố Hà Nội được trang trí rất nhiều đèn và hoa, ở các cửa hàng lớn bắt đầu bật bài hát chúc mừng năm mới, không khí tết tràn ngập khắp các phố lớn ngõ nhỏ.
“Lại sắp đến tết nữa rồi.” Minh Phương lẩm bẩm trong miệng, hình như từ lâu lắm rồi cô không qua một cái tết thực sự, mọi năm đều bận rộn đến chiều ba mươi, nghỉ ngơi một hai hôm lại lao vào công việc, năm nay chắc cũng vẫn như vậy. Hoàng Anh năm nay tham gia gala gặp nhau cuối năm, mùng một tết tham gia xuân đoàn viên, có khi cô còn không được về nhà ăn tết ấy chứ, nhưng cũng may là không phải ở trong đoàn phim.
Minh Phương vừa nghĩ vẩn vơ, vừa lái xe rẽ vào siêu thị mua ít đồ về nhà, tủ lạnh của cô đã trống rỗng nửa tháng nay rồi. Từ đợt lên Sa Pa về cô không ngày nào có mặt ở nhà trước mười giờ đêm, sáng sớm lại rời khỏi nhà theo Hoàng Anh đi quay MV.
Minh Phương dạo một vòng quanh siêu thị, không đến ba mươi phút, xe trở đồ của cô đã chất gần đầy.
“Minh Phương?”
Nghe tiếng gọi mình, Minh Phương liền quay lại nhìn thấy Tiến Đạt đang đứng đằng sau mình.
“Anh cũng đi siêu thị ạ?” Minh Phương khẽ mỉm cười nhìn anh.
“Ừ, em ở một mình mà mua nhiều đồ vậy?” Tiến Đạt khẽ cười lại rồi nhìn xuống xe đẩy của cô.
Minh Phương nhìn xuống xe đẩy của mình, đúng là nhiều đồ thật, không biết từ khi nào cô đã hình thành thói quen đi siêu thị là sẽ nhặt rất nhiều đồ, mà chủ yếu là đồ Hoàng Anh thích.
“Chỗ đồ này cũng không phải mua cho mình em.” Cô khẽ đáp. “Thỉnh thoảng em cũng đi mua đồ giúp Hoàng Anh nữa.”
Tiến Đạt khẽ nhíu mày lại một cái rồi lại cười: “Sắp nghỉ tết rồi, em có dự định gì chưa?”
“Còn dự định gì được chứ ạ, năm nay Hoàng Anh tham gia tiết mục chào năm mới, chắc là đón năm mới ở đài truyền hình hoặc là cùng mọi người đi ăn thôi ạ.” Cô khẽ đáp.
“Không có dự định gì thì hay là em về nhà anh chơi? Tết năm nay mẹ anh về nước.”
Tiến Đạt nói xong nhưng một lúc vẫn không thấy Minh Phương có phản ứng gì, chỉ thấy cô im lặng cầm chiếc hộp trà trên tay.
“Anh cũng uống trà này phải không? Có thể thay cà phê đấy nhỉ?” Minh Phương khẽ mỉm cười, giơ hộp lên trước mặt Tiến Đạt.
“Ừ. Nếu em thấy mệt mỏi uống loại này cho tỉnh táo cũng được. Anh uống trà này quen, nên dần dần cũng không cần cà phê nữa.”
“Ồ, mua trà này về cho anh ấy bớt nghiện cà phê đi.” Minh Phương nói rồi vui vẻ lấy thêm mấy hộp trà nữa vào xe. “Anh có lấy không?”
“Hả?” Tiến Đạt yên lặng nhìn Minh Phương một lát rồi nghiêm túc hỏi: “Từ nãy đến giờ em có nghe anh nói gì không?”
“Dạ?” Minh Phương lơ đễnh ngẩng lên nhìn Tiến Đạt.
Trong phút chốc, Tiến Đạt bị bộ mặt ngây thơ của Minh Phương đánh bại, anh cũng không biết phải nói gì hơn nữa chỉ đành mỉm cười: “Sau khi pha em cho ít mật ong và lát chanh vào sẽ ngon hơn đấy, nhớ đừng pha nước sôi quá.”
“Vâng.”
Tiến Đạt nhìn Minh Phương đang vui vẻ nhìn mình, nhưng không hiểu sao anh lại có cảm giác xa vời, không chân thực, cũng như cô ấy, nếu như anh nhận ra tình cảm của mình sớm hơn thì đã không để cô ấy rời xa anh. 
“Tối nay em rảnh không? Hay chúng ta đi ăn tối rồi về?”
“Dạ.” Minh Phương khẽ cười rồi cùng Tiến Đạt rời khỏi siêu thị.
“Em muốn ăn gì?” Tiến Đạt vừa lái xe vừa quay sang nhìn Minh Phương. “Anh biết có một nhà hàng Ý mới khai trương, đồ ăn cũng rất ngon, em có thích đồ ăn Ý không?”
“Nhà hàng Ý ạ?” Minh Phương khẽ ngập ngừng một lát rồi gật đầu: “Cũng được ạ.”
“Ừ, để anh gọi người ta đặt bàn.”
Tiến Đạt nói rồi mở điện thoại lên gọi đi. Minh Phương ngồi trong xe một lúc, nhìn bên ngoài đường xe ùn ùn di chuyển, trong phút chốc không thể đến nơi ngay được, trong xe lại bật nhạc không lời như muốn ru cô vào giấc ngủ, Tiến Đạt thì tập trung lái xe, đôi lúc nghe điện thoại, cô thấy hơi nhàm chán liền lấy điện thoại ra chơi.
“Chân em đã khỏi hẳn chưa?”
“Dạ? À, chân em khỏi rồi.” Cô đáp lại, tay bất giác định sờ vào chân đau của mình, đúng là cao dán anh đưa có tác dụng, chứ không nửa tháng nay cô đã khổ sở với đôi chân đau này rồi.
“Vậy là tốt rồi, em phải di chuyển nhiều, chân thường xuyên nhức mỏi, hôm nào anh lấy cho kem bôi, vừa có tác dụng giảm nhức mỏi lại dưỡng da.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
 
Minh Phương và Tiến Đạt đang đi bộ vào nhà hàng thì chuông điện thoại của Minh Phương vang lên. Minh Phương ngẩng lên nhìn Tiến Đạt cười rồi mở máy lên nghe.
“A...”
Minh Phương chưa kịp lên tiếng đầu máy bên kia đã vang lên cắt ngang lời cô: “Minh Phương, em đang ở đâu thế?”
“Em đang đi cùng bạn, có việc gì không?” Cô đáp.
“Em qua nhà anh đi, anh có chút việc nhờ, hôm nay cô Hồng bận về quê mất rồi.”
Minh Phương vừa nghe giọng Hoàng Anh liền hiểu Hoàng Anh muốn gì, cô khẽ chau mày: “Anh gọi tạm đồ ăn ngoài một hôm cũng được mà.”
“Không được, chuyện quan trọng lắm, anh chờ em đấy, đến mau đi!” Hoàng Anh nói rồi lập tức dập máy, không để cho Minh Phương nói thêm câu nào.
Minh Phương khẽ thở dài, tên này bình thường được chiều quen rồi mà. Cô quay sang nhìn Tiến Đạt đứng bên cạnh gượng cười: “Em xin lỗi, em phải đến chỗ Hoàng Anh một lát.”
Tiến Đạt nghe vậy, anh không nói gì chỉ mỉm cười: “Để anh đưa em đến đó, em mang nhiều đồ như vậy cũng không tiện.” Anh nói rồi rời khỏi nhà hàng đi lấy xe.
“Thật ngại quá, lần sau em nhất định sẽ mời anh đi ăn cơm.” Minh Phương khẽ mỉm cười nhận túi đồ trên tay Tiến Đạt.
“Có cần anh đưa lên không?”
“Dạ không cần, em tự xách được. Tạm biệt anh.”
Tiến Đạt đứng yên trước cổng tòa nhà chung cư nhìn Minh Phương vào thang máy mới quay lại ô tô rời đi.
Minh Phương đứng trước cửa nhà Hoàng Anh bấm chuông một lúc không thấy ai ra mở cửa, cô khẽ chẹp một tiếng rồi đặt túi đồ xuống đất, lấy chìa khóa ra tự mở.
Minh Phương mở cửa vào nhà nhưng thấy bên trong tối đen, không chút ánh sáng.
“Ơ, đi đâu rồi? Anh Hoàng Anh…?” Minh Phương nhìn quanh, định đưa tay bật đèn lên thì nghe thấy tiếng bụp một cái, ánh sáng được bật lên, pháo giấy bay khắp nơi, Hoàng Anh, Trần Lâm, Đức Trung và Hải Yến cầm bánh ga tô và quà đi từ trong bếp ra.
“Happybirthday to you…” Mọi người đồng thanh hát.
“Thế nào, chuyện quan trọng phải không?” Hoàng Anh lên tiếng hỏi, tay không quên quyệt một miếng kem lên mặt Minh Phương.
Minh Phương nãy giờ vẫn đứng lặng một chỗ, mắt đỏ hoe từ bao giờ, mấy năm rồi cô không tổ chức sinh nhật, cũng không nhớ hôm nay là sinh nhật của mình: “Cảm ơn mọi người.”
“Em đúng là đồ đầu đất, sinh nhật người khác thì nhớ nhưng sinh nhật của mình thì quên. Nào, lại đây, hôm nay cho em hẳn ba điều ước.” Hoàng Anh nói rồi cắm thêm hai cây nến nữa lên bánh ga tô.
“Ấu trĩ.” Minh Phương nửa cười nửa khóc mắng Hoàng Anh.
Hoàng Anh nghe cô mắng nhưng cũng không thèm để ý mà nhắc: “Mau ước đi, nến cháy hết bây giờ.”
Minh Phương nhìn mọi người một lượt rồi cúi khẽ cúi mặt xuống chắp tay lại ước. Cô hi vọng những người cô yêu thương luôn bình an vui vẻ, cô còn hi vọng… Minh Phương thổi nến rồi bất giác ngẩng lên, nhìn thấy Hoàng Anh đang cười.
Hải Yến quay sang nhìn cô cười, cô cũng cười lại: “Cảm ơn cậu nhé.”
“Hôm nay rất cảm ơn mọi người đã tổ chức cho em một buổi tiệc sinh nhật bất ngờ như thế này, em xin cạn trước nhé.” Minh Phương nói rồi cầm ly rượu vang trên tay Hải Yến lên uống.
“Hôm nay mọi người ai không say không được về nhé.” Hoàng Anh cao hứng nói, sau đó cũng nâng ly lên uống cạn.
“Cậu là người say đầu tiên đấy, uống vừa thôi mai còn phải làm việc đấy.” Đức Trung khẽ lườm Hoàng Anh.
“Cậu chỉ giỏi làm người khác mất hứng thôi à.” Hoàng Anh khẽ hừ một tiếng, nhưng quả thực khuôn mặt Hoàng Anh đã bắt đầu hồng lên.
“Đúng đấy ạ, anh uống ít thôi không say.” Hải Yến khẽ lên tiếng, khuôn mặt Hải Yến cũng hồng lên nhưng không phải vì rượu mà là lần đầu tiên được tiếp xúc với Hoàng Anh ở khoảng cách gần như vậy.
Minh Phương nhìn Hải Yến, trong lòng có chút thú vị, Hải Yến bình thường đanh đá như sư tử, vậy mà trước mặt Hoàng Anh lại ngượng ngùng, e thẹn, giống như một cô gái nhỏ đáng yêu.
“Lại đây ngồi cùng tớ.” Minh Phương nói nhỏ với Hải Yến rồi kéo cô sang phía mình ngồi, đối diện Hoàng Anh. Cả buổi Hải Yến chỉ âm thầm quan sát Hoàng Anh khiến anh có chút ngại ngùng nhưng lại không dám tỏ ý kiến chỉ biết liếc sang nhìn Minh Phương với anh mắt ai oán. Minh Phương và Đức Trung thấy Hoàng Anh như vậy lại cảm thấy rất vui vẻ.
Đến giữa bữa tiệc, ai cũng đã uống rượu ngà ngà say, bắt đầu cười đùa nhiều hơn, Hoàng Anh cũng quên luôn bên cạnh mình còn có fan, anh bắt đầu nói nhiều, nghịch ngợm, hát hò ầm ĩ. Chỉ có Đức Trung từ đầu đến cuối vẫn giữ phong thái ngày thường của mình.
“Nhìn cậu ấy như vậy có phải em bất ngờ lắm không?” Đức Trung quay sang hỏi Hải Yến.
“Không ạ, Minh Phương ở nhà cũng hay nói xấu anh Hoàng Anh lắm.” Hải Yến khẽ đáp.
“Vậy à.” Đức Trung khẽ cười. “Không hiểu các em thích cậu ta ở điểm nào.”
“Vì anh ấy chính là anh ấy, anh ấy đối xử với mọi người rất tốt, anh ấy…” Hải Yến nhìn Hoàng Anh rồi nói một hồi không ngừng, khi ngoảnh lại nhìn Đức Trung, thấy anh đang nhìn mình, trong lòng cô tự dưng thấy bối rối, Hải Yến vội vàng quay đi, cảm thấy mình thật ngốc nghếch khi nói với quản lí của Hoàng Anh về Hoàng Anh nhiều như vậy.
Đức Trung nhìn thấy dáng vẻ bối rối của Hải Yến, anh chỉ khẽ cười.
“Ê, có muốn hát một bài cùng Hoàng Anh không?” Minh Phương tiến lại phía Hải Yến và đưa mic cho cô nàng sau đó ngồi xuống bên cạnh Đức Trung. “Anh đừng để ý cô ấy, cô ấy chính là kiểu fan cuồng điển hình của Hoàng Anh đấy, có thể nhắc đến Hoàng Anh cả ngày không ngừng.”
“Ồ. Thế em chắc em rất đau đầu với cô ấy nhỉ?” Khóe môi Đức Trung khẽ cong lên, ánh mắt cũng lóe lên tia sáng.
Lúc Hải Yến và Minh Phương dọn dẹp xong xuôi thì cũng khá muộn, Hoàng Anh và Trần Lâm đều đã say, mỗi người nằm một góc trên sô pha ngủ không biết gì.
“Có cần phải đưa anh ấy vào phòng ngủ không?” Hải Yến nhìn Hoàng Anh khẽ lên tiếng hỏi.
“Kệ anh ấy đi.” Minh Phương nói nhưng vẫn không quên đi vào phòng ngủ mang hai cái chăn mỏng ra, cẩn thận đắp cho Hoàng Anh và Trần Lâm.
“Muộn rồi, anh đưa hai em về trước rồi quay lại xử lí hai tên nhóc này sau.” Đức Trung nói và xách mấy túi đồ đồ của Minh Phương ra ngoài.
Minh Phương nhìn Đức Trung cười tinh nghịch: “Hôm nay vất vả cho anh rồi, hi hi.” Sau đó quay lại nhìn Hải Yến phía sau mình và kéo đi: “Đi về thôi, luyến tiếc gì nữa.”

_________________
Thích mây trời vì được cùng chung chí hướng, mặc sức tưởng tượng, tự do bay lượn khắp nơi...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
DiệpPhong

avatar

Tổng số bài gửi : 7
Ngày tham gia : 16/04/2017
Tuổi : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại_Update] _ Nợ em một đời bình yên - Diệp Phong   14/6/2017, 2:56 am

Chương sáu: Tình cảm dành cho anh, em sẽ giấu nó thật sâu trong tim
Minh Phương cùng Hoàng Anh, Trần Lâm từ bên ngoài đi vào công ty, thấy mọi người đang túm tụm bàn tán với nhau, khi nhìn thấy ba người liền im lặng, lặng lẽ tản ra ai nấy làm việc của mình.
“Chuyện gì vậy nhỉ?” Trần Lâm ngơ ngác nhìn xung quanh một lượt.
“Không biết. Ở nơi này, ngày nào chẳng có những chuyện như vậy xảy ra.” Minh Phương khẽ lắc đầu, cô không để ý nhiều mà theo Hoàng Anh đi vào phòng hóa trang chuẩn bị đồ hóa trang cho anh.
Minh Phương đang chuẩn bị quần áo thì Trần Lâm từ bên ngoài hớt hải chạy vào: “Chị Minh Phương, chị đọc báo hôm nay chưa? Có anh Hoàng Anh này…”
“Vậy à.” Minh Phương lơ đãng trả lời, cô cũng không hề để ý đến thái độ của Trần Lâm.
“Anh Hoàng Anh hẹn hò với Quỳnh Mai từ bao giờ vậy?”
Minh Phương nghe vậy liền ngẩng lên nhìn Trần Lâm: “Em nói linh tinh gì thế?”
“Đây này.” Trần Lâm nói rồi đưa tờ báo cho Minh Phương xem.
Minh Phương cầm lấy tờ báo đưa lên đọc: Hoàng Anh và Quỳnh Mai bí mật hẹn hò ở SaPa… Trên tờ báo còn đăng rõ bức ảnh chụp hai người ở trên SaPa, bên dưới là một bài viết dài đăng kèm những tấm ảnh của hai người ở trên phim trường.
“Lại còn dùng chung một bình nước nữa. Chị Minh Phương ơi, sao chị lấy bình nước của anh Hoàng Anh cho Quỳnh Mai dùng? Lần này rắc rồi to rồi, em đọc còn tin là thật đấy.”
Minh Phương đọc kĩ lại một lượt nội dung tờ báo, sau đó lại lấy điện thoại lên mạng xem tin tức. Mới sáng sớm đã rất nhiều bài viết, lượt chia sẻ tin Hoàng Anh và Quỳnh Mai hẹn hò, thậm chí còn đưa ra nhiều bằng chứng phong phú như trợ lý của Hoàng Anh chăm sóc Quỳnh Mai, Quỳnh Mai dùng chung đồ của Hoàng Anh và nhiều ảnh chụp chung của hai người.
Trần Lâm thấy Hoàng Anh từ trong phòng thay đồ bước ra, cậu nhóc vội giật lấy tờ báo giấu ra đằng sau. Hoàng Anh không nói gì chỉ giơ tay ra hiệu bảo Trần Lâm đưa báo cho anh xem.
“Cái này anh không cần phải xem đâu, toàn mấy tin vớ vẩn không à.” Trần Lâm cười trừ.
“Vớ vẩn thì cậu lo gì mà không cho anh đọc, mau đưa đây. Không đọc báo giấy thì cũng có báo mạng thôi.” Hoàng Anh nói rồi giật lấy tờ báo trên tay Trần Lâm xem qua một lượt, sắc mặt không bộc lộ lên cảm xúc gì.
“Em xin lỗi, đáng lẽ không nên đưa chị ấy dùng bình nước kia. Tại em thấy anh không dùng đến nữa nên tiện mang theo luôn.” Minh Phương khẽ nói, cô không nghĩ việc đơn giản như vậy trong con mắt phóng viên lại thành bằng chứng hẹn hò.
“Không sao đâu. Mấy thứ này cũng chẳng chứng minh được gì cả, vài hôm nữa họ không moi được thêm tin tức gì thì cũng chẳng có gì để viết, tự động từ bỏ thôi.” Hoàng Anh khẽ cười an ủi cô.
“Cậu gặp Quỳnh Mai trên SaPa à?” Đức Trung từ bên ngoài đi vào, trên tay cũng cầm một tờ báo tương tự.
“Ừ. Lịch trình lên SaPa của chúng ta có những ai biết ?” Hoàng Anh khẽ hỏi.
Đức Trung không đáp mà chỉ nhìn Hoàng Anh.
“Anh Trung, giám đốc đang đợi anh và anh Hoàng Anh ở văn phòng.” Một nhân viên từ bên ngoài đi vào thông báo.
“Đúng lúc tôi cũng muốn tìm giám đốc đây.” Hoàng Anh nói rồi cùng Đức Trung rời khỏi phòng hóa trang.
Minh Phương thấy vậy cũng không nói gì nữa mà im lặng làm việc của mình. Một lúc lâu sau chỉ thấy Hoàng Anh mang bộ mặt không vui trở về phòng.
Lúc mọi người rời khỏi phòng hóa trang hết, chỉ còn lại Minh Phương và Hoàng Anh, cô ngồi xuống bên cạnh Hoàng Anh khẽ nói nhỏ: “Hay để em đi giải thích với mọi người thay anh, như vậy giám đốc có biết cũng không làm khó anh được.”
Hoàng Anh nhìn Minh Phương một lúc lâu sau đó lên tiếng: “Vậy em viết đơn xin nghỉ việc trước đi.”
Minh Phương nghe anh nói, cô cúi mặt xuống khẽ thở dài. Tin đồn này được tung ra đúng lúc phim của Hoàng Anh và Quỳnh Mai chuẩn bị công chiếu, chắc chắn nó không phải vô tình xuất hiện đúng lúc rồi. Cô phá hỏng kế hoạch của người ta chắc cô cũng không được yên. Có lẽ chuyện này đã được sắp đặt ngay từ đầu, từ lúc cô qua giúp Quỳnh Mai trang điểm đã bắt đầu rồi.
“Đây không phải lỗi của em. Em thấy anh là người dễ thao túng à? Anh thích làm gì có ai cản được anh không?” Hoàng Anh khẽ xoa đầu Minh Phương và mỉm cười dịu dàng. “Em chuẩn bị đồ đi, xe sắp đến rồi.”
Hoàng Anh thay đồ xong, chuẩn bị ra xe, thấy Minh Phương đang đứng trầm ngâm bên cạnh cửa sổ, anh liền tiến lại gần.
“Xong chưa? Đi thôi.”
Minh Phương nghe tiếng Hoàng Anh ở bên cạnh, cô vội cất điện thoại đi. Hoàng Anh nhìn cô khẽ cười và giữ tay cô lại, nhìn tin nhắn cô gửi cho Hải Yến.
Minh Phương gượng cười nhìn Hoàng Anh.
“Em bướng bỉnh quá đấy, lời anh nói cũng không nghe à?” Hoàng Anh hỏi.
“Em nghĩ họ sẽ tin tưởng anh, nhưng em chỉ không muốn tin tức này bị chia sẻ khắp nơi.” Cô khẽ đáp.
“Tất nhiên anh biết là họ nhất định sẽ tin tưởng anh.” Hoàng Anh cười nhẹ. “Anh không đứng ra giải thích, nhưng không có nghĩa là anh không làm gì. Sau này không cần phải làm những việc không cần thiết như vậy nữa, biết chưa?” Fans của anh, những người yêu quý anh nếu không tin tưởng và hiểu anh thì sẽ không đi cùng anh nhiều năm như vậy. Còn lại, những thứ khác đều không quan trọng.
Minh Phương nhìn theo bóng Hoàng Anh rời khỏi, trong lòng lại có chút chua xót. Thực ra cô chỉ muốn làm chút gì đó giúp anh. Bao nhiêu năm nay, những điều anh làm luôn là giúp đỡ người khác, suy nghĩ cho người khác, chấp nhận những việc mà bản thân mình không thích vì người khác.
 
Chiều muộn, sau khi tập duyệt ở đài truyền hình kết thúc, Hoàng Anh đến quán cà phê gần đó mua cà phê. Hoàng Anh ngồi nhàn rỗi trong khi đợi cà phê, anh nhìn ra ngoài đường phố đông đúc, tấp nập, trời lâm thâm mưa, tâm trạng phức tạp, không rõ suy nghĩ gì.
Con phố này từ lâu đã trở lên quá quen thuộc với anh, quen thuộc tới mức nhắm mắt lại anh vẫn có thể bước đi mà không lo bị lạc.
Tại chính con phố này, có một người đã từng cùng anh bước đi, cùng anh cười đùa vui vẻ, cùng anh vượt qua khó khăn trong những năm tháng khó khăn nhất. Nhưng khi cuộc sống của anh tốt hơn, người đó cũng đã rời khỏi cuộc sống của anh.
“Linh…?”
Hoàng Anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi bên đường, anh liền rời khỏi quán cà phê đi theo người đó. Anh chạy hết con phố, nhìn khắp nơi cũng không hề thấy bóng dáng kia đâu, bên ngoài trời mưa càng thêm nặng hạt.
Hoàng Anh đứng ngây người ở vỉa hè, mất một lúc lâu anh mới phát hiện bên cạnh đã có người giúp anh che ô từ bao giờ.
“Sao em lại ở đây?” Hoàng Anh lấy lại bình tĩnh nói với cô.
“Em ngồi ở quán cà phê gần đây. Anh có chuyện gì không vui à?” Quỳnh Mai khẽ mỉm cười lên tiếng hỏi.
“Không có gì.” Hoàng Anh khẽ đáp: “Anh đi trước có chút việc.”
Anh nói rồi lập tức hòa vào dòng người đi mất. Quỳnh Mai đứng đó ngơ ngác, trên tay còn cầm ly cà phê lúc nãy của Hoàng Anh chưa kịp lấy trong quán cà phê: “Anh quên ly cà phê…” Cô khẽ lẩm nhẩm nhìn ly cà phê nóng trên tay rồi đưa lên miệng uống thử một ngụm, tất cả những gì cô cảm thấy chỉ là một vị đắng chát khiến cô nhăn mặt.
“Cà phê đen không đường à? Làm sao có thể uống được thứ đắng như này.” Cô nhẽ nhăn mặt, có lẽ cô vẫn thích vị thơm ngọt và béo ngậy của capuchino hơn.
“Chị Quỳnh Mai.”
Quỳnh Mai quay lại nhìn thấy trợ lý của mình đứng ở phía sau. “Em mới trong nhà vệ sinh ra đã không thấy chị đâu rồi. Chị đứng đây làm gì vậy?” Cô trợ lý nói rồi nhìn theo hướng mắt Quỳnh Mai nhìn lúc nãy nhưng không thấy ai cô quen biết, ngoài dòng người tấp nập.
“Không, quay lại quán cà phê thôi.” Quỳnh Mai khẽ lắc đầu rồi xoay người đi. Lúc đi rồi cô vẫn cố ngoảnh lại phía sau, hướng Hoàng Anh đã đi mất. Trước nay cô chỉ nhìn thấy Hoàng Anh vui vẻ, nghịch ngợm, thích trêu đùa mọi người, nhưng chưa bao giờ cô thấy anh hớt hải chạy đi với ánh mắt đầy bi thương như vậy.
 
Sau khi quay chương trình đón năm mới ở đài truyền hình, Minh Phương được nghỉ tết mấy ngày. Nhưng vì thời gian ngắn nên cô không về quê nữa mà ở lại Hà Nội đợi đến lúc nghỉ dài ngày sẽ về quê ăn tết muộn. Hải Yến thấy Minh Phương không được nghỉ tết nên đã chuẩn bị đồ lên Hà Nội cùng Minh Phương.
Tết là thời gian vắng người nhất ở Hà Nội, các cửa hàng, siêu thị gần nhà Minh Phương hầu hết đều đã đóng cửa, muốn đi ăn ngoài cũng khó, Minh Phương và Hải Yến vào một quán FKC gần nhà ăn tối. Quán vắng người, chỉ có mấy người khách vãng lai cùng hai cô gái gọi hai xuất gà lớn vừa ngồi ăn vừa nói chuyện ầm ĩ, giống như thời gian hai người còn đi học đại học. Nhân viên làm ở đây lâu năm đã quen với sự xuất hiện của Minh Phương và Hải Yến nên không hề thấy khó chịu, thậm chí thỉnh thoảng còn nói chuyện cùng hai người.
“Cậu có thấy chúng ta bây giờ so với mấy năm trước chẳng thay đổi gì không?” Hải Yến ăn xong miếng gà, tay vừa lấy giấy lau miệng, vừa nói.
“Ừ, mấy năm trước, chúng ta cũng qua tết ở đây như thế này, hai đứa con gái, hai đĩa gà to đùng.” Minh Phương cười.
“Năm đó là năm đầu tiên cậu theo Hoàng Minh làm trợ lý, không được nghỉ tết, tớ nói dối bố mẹ lên đây qua tết cùng cậu. Lăm năm rồi, sau lăm năm cậu vẫn ngồi đây làm trợ lý không được về nghỉ tết, tớ vẫn phải vì cậu mà nói dối bố mẹ lên đây. Cậu nhìn người ta kìa, từ nhân viên ở đây thành cửa hàng trưởng rồi.”
Minh Phương thoáng chút cảm động nhưng lại phát hiện ra Hải Yến đang cố ý trâm trọc mình, cô khẽ bĩu môi: “Cậu thì vẫn là nghệ sỹ nửa mùa, không có não, cuồng Hoàng Anh.”
“Hứ, tình yêu lớn của tớ đấy, cậu không hiểu đâu.” Hải Yến vênh mặt lên nhìn Minh Phương.
“Trà sữa của hai chị đây ạ.” Cô nhân viên mang đến hai cốc trà sữa đặt lên bàn.
“Cảm ơn em.” Minh Phương khẽ cười nhận lấy hai cốc trà sữa.
“Bây giờ có cơ hội cho cậu từ trợ lý lên làm bà chủ đấy.”
Minh Phương liếc nhìn Hải Yến: “Là mẹ tớ nhờ cậu hỏi nữa à?”
Hải Yến biết ý đồ của mình bị lộ nên cười trừ: “Mọi người đều quan tâm cậu mà. Hai người dạo này thế nào rồi?”
“Cũng không có gì mới, thỉnh thoảng gặp nhau thôi. Dạo này đang bận mấy vụ của Hoàng Anh nên không có thời gian. Hôm trước mẹ anh ấy về nước, anh ấy mời tớ đến nhà ăn cơm.”
“Rồi sao? Mẹ anh ấy có ghê gớm không?” Hải Yến tò mò hỏi.
“Mình không đi.”
“Tại sao?”
“Cậu không thích anh ấy đúng không?” Hải Yến hỏi tiếp.
Minh Phương im lặng không đáp lại, cô biết Tiến Đạt tốt với cô, anh tốt về mọi mặt nhưng không biết vì sao cô luôn cố gắng tìm cách để lảng tránh anh. Cô chưa sẵn sàng để bắt đầu một mối tình, ít nhất là bây giờ.
“Dù sao thì yêu cũng cần thời gian mà, đâu thể nói yêu là yêu ngay được, phải không?” Minh Phương khẽ cười.
 
Nửa đêm, Minh Phương đang ngủ thì nghe tiếng chuông điện thoại lạ vang lên, cô nhăn nhó không muốn nghe liền với tay tắt chuông đi.
Lát sau, chuông lại tiếp tục réo.
“Cậu nghe điện thoại đi chứ.” Hải Yến càu nhàu. “Để nó kêu ầm ĩ suốt.”
“Haizz… Ai thế không biết…” Minh Phương khẽ than, mắt nhắm mắt mở cầm điện thoại lên. “Alo…”
Một lúc lâu Minh Phương mới hiểu ra nội dụng cuộc điện thoại, cô tỉnh ngủ hẳn và lên tiếng đáp lại: “Em đợi chị một lát, chị đến ngay.”
“Sao thế?” Hải Yến hỏi.
“Mình phải đi đón anh Hoàng Anh, anh ấy đang say trong quán rượu.” Cô bước xuống giường, thay vội bộ quần áo và rời khỏi nhà.
“Ê, cậu có cần mình đi cùng không?”
“Không cần đâu, cậu ngủ đi, câu đi cũng chỉ thêm loạn.” Minh Phương nói xong liền đóng xầm cửa lại.
 
Lúc Minh Phương tới quán bar, trong quán đã hết khách, chỉ còn một mình Hoàng Anh ngồi gục trên bàn và một nhân viên đang quét dọn. Quán bả này là một người bạn của Đức Trung mở, mọi người thường hay tụ tập ở đây ăn uống, trò chuyện. Nhưng trong trí nhớ của cô, Hoàng Anh chưa bao giờ để bản thân mình say rượu đến mức không thể tự về nhà như hôm nay.
“Chị đến rồi ạ? Em không dám gọi điện cho anh Trung, sợ anh lại mắng anh ấy.” Cậu nhóc thấy Minh Phương đến, khuôn mặt lo lắng lập tức nở nụ cười.
“Cảm ơn em. Hết giờ làm rồi mà vẫn để em phải lo cho anh ấy.” Minh Phương nói rồi liếc Hoàng Anh một cái.
“Không có gì ạ, nhưng…” Cậu nhóc yên lặng một lát suy nghĩ gì rồi ngập ngừng nói: “Anh ấy bảo em đừng nói với ai chuyện anh ấy đến đây một mình. Nhưng mà mấy hôm nay, hôm nào anh ấy cũng uống say, chị thử khuyên anh ấy xem, chứ em thì không dám, cũng không khuyên nổi.”
Minh Phương thoáng ngạc nhiên rồi cười nhẹ: “Chị biết rồi.” Minh Phương cúi xuống khẽ nói với Hoàng Anh: “Về nhà thôi.”
Minh Phương cùng cậu bé đỡ Hoàng Anh lên taxi rồi quay lại nói với cậu nhóc: “Em về nghỉ sớm đi, chị tự đưa anh ấy về được. Cảm ơn em nhé.”
Taxi nhanh chóng rời khỏi quán bar,  Hoàng Anh vẫn chưa tỉnh hẳn, đầu dựa vào vai cô, hai mắt nhắm nghiền, hàng lông mày nhíu lại, miệng thỉnh thoảng mấp máy như muốn nói gì đó. Minh Phương nhìn đồng hồ thì thấy đã hơn hai giờ đêm. Đường phố Hà Nội vắng vẻ, thỉnh thoảng có vài chiếc xe vội vã đi về, trong lòng cô tự nhiên thấy cô đơn trống trải.
Mấy hôm nay bận rộn ở đài truyền hình không có thời gian nghĩ đến tết, cô cũng quên mất không phải chỉ một mình cô ở lại thành phố này vào dịp tết. Ít nhất thì năm nào phải ở lại Hà Nội cô đều có Hải Yến ở bên cạnh. Còn Hoàng Anh, người thân của anh không nhiều, hầu hết đều ở xa. Mỗi năm tết đến, nếu có công việc không nghỉ phép được, anh đều qua tết một mình.
Taxi về tới cửa nhà, chú lái xe thấy Minh Phương một mình dìu Hoàng Anh chệnh choạng bước đi không vững cũng thấy tội nghiệp mà giúp cô dìu anh vào đến thang máy mới đi. Minh Phương đưa được Hoàng Anh vào đến giường ngủ cũng mệt không còn sức để thở. Cô nằm vật xuống bên cạnh:
“Anh nhìn gầy mà nặng như heo ý. Chỉ giỏi làm khổ người khác.”
Minh Phương nghỉ một lúc rồi ngồi dậy tháo giày cho anh, ém chăn lại.
“…”
“Anh nói gì á?” Minh Phương khẽ nhíu mày hỏi lại nhưng chẳng thể nghe rõ anh nói gì. “Khát nước à? Đợi em tí, em đi pha nước.”
Cô nói rồi rời khỏi phòng ngủ đi ra bếp nấu một bát nước gừng ấm sau đó đỡ Hoàng Anh dậy cẩn thận giúp anh uống từng chút một.
Hoàng Anh sau khi uống nước gừng đã tỉnh táo hơn một chút, anh khẽ mở mắt ra nhìn người ngồi bên cạnh mình. “Sao bây giờ em mới chịu về? Anh biết em nhất định sẽ về mà…” Hoàng Anh đau khổ nhìn cô, hai tay vuốt nhẹ hai má cô.
“Anh rất nhớ em.” Hoàng Anh vừa nói, hai mắt đã nhòa đi, khóe mắt còn đọng chút nước, khóe môi anh khẽ mỉm cười. Nhiều năm trôi qua, Linh vẫn như vậy, không hề thay đổi, như trong ký ức của anh vốn thế.
Hoàng Anh dịu dàng kéo cô lại gần mình, đặt lên môi cô nụ hôn kèm theo sự nhớ nhung vì xa cách bao nhiêu năm qua.
Trong phút chốc, ý thức của Minh Phương trở lên tê dại, cô ngây người đón nhận nụ hôn của anh, từ dịu dàng dần dần trở lên cuồng nhiệt, đầy đam mê, khiến trái tim cô khẽ run lên.
Khi bàn tay lạnh của Hoàng Anh đặt vào bên trong áo của Minh Phương, cô mới giật mình tỉnh táo. Cô vội vàng đẩy Hoàng Anh ra, cô túng túng toan rời khỏi giường.
“Đừng đi.”
Hoàng Anh níu tay Minh Phương lại kéo cô xuống bên cạnh mình, vòng tay ôm từ phía sau khóa chặt cô bên cạnh mình. Minh Phương cố gỡ tay anh ra nhưng không có tác dụng, chỉ cảm thấy hơi thở của anh phả vào cổ trộn lẫn mùi nước hoa quen thuộc với mùi rượu nồng đậm khiến trái tim cô đập loạn nhịp, hai má ửng hồng lên, sự phản kháng cũng yếu ớt dần. Hoàng Anh khẽ lới lỏng vòng tay, anh cọ cọ mặt lên cổ cô, hai tay luồn vào bên trong áo, từ từ di chuyển lên ngực cô rồi kéo cô quay lại đối diện với mình.
Minh Phương khẽ run lên, ánh mắt nhìn anh có chút sợ hãi lại có chút mong chờ. Lúc này cô không biết rõ rốt cuộc bản thân mình mong chờ điều gì, rõ ràng trong trái tim anh sẽ chẳng bao giờ có hình ảnh của cô, nhưng lí trí của cô đã bị trái tim đánh bại. Cô khẽ nhắm mắt lại mặc cho giọt nước đang từ từ lăn xuống má.
Tất cả như một thước phim quay chậm, in từng khoảnh khắc trong tâm trí Minh Phương.
Lúc này Hoàng Anh đang ngủ say, ánh mắt nhắm nghiền một cách bình yên. Cô yên lặng nằm bên cạnh anh, say đắm ngắm nhìn khuôn mặt anh, trông anh ngủ ngoan như một đứa trẻ, chứ không phải một người hoạt bát, thích nghịch ngợm, cũng không phải người con trai cô độc ngồi một mình bên bờ hồ uống bia giải sầu.
Vòng tay anh ôm cô rất chặt, hai người gần sát bên nhau. Cô đã từng thầm ước giá như giây phút này có thể kéo dài thêm chút nữa. Khoảnh khắc có thuộc về một mình cô, không cần biết ngày mai ra sao, sau này như thế nào.
Minh Phương khẽ trở mình định rời khỏi giường nhưng bị Hoàng Anh ôm chặt không buông, chân mày thoáng nhăn lại. Minh Phương không nỡ để anh thức giấc đành nằm yên lại rồi ngủ thiếp từ lúc nào không hay.
 
Sáng hôm sau, Hoàng Anh tỉnh giấc, anh chỉ cảm thấy đầu đau nhức, khó chịu vô cùng. Anh định đưa tay lên trán thì thấy Minh Phương nằm ngủ bên cạnh mình, đầu còn dựa lên vai anh, khoảng cách giữa hai người không thể gần hơn.
Hoàng Anh giật mình ngồi bật dậy.
Minh Phương bị phản ứng của Hoàng Anh làm cho thức giấc, cô khẽ mở mắt ra nhìn Hoàng Anh một lúc. Cô vốn định rời khỏi đây từ đêm hôm qua và coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng không ngờ bản thân lại ngủ thiếp từ lúc nào.
Minh Phương cố gắng giữ vè mặt bình tĩnh, cúi xuống nhặt tạm chiếc áo sơ mi của Hoàng Anh khoác lên người và rời khỏi giường.
“Chuyện này… anh hãy coi như chưa có gì xảy ra cả.” Cô nói rồi đi vào phòng tắm đóng cửa lại, bỏ mặc Hoàng Anh ngồi trên giường còn chưa hết ngạc nhiên.
Minh Phương tắm xong, mang đồ bẩn của Hoàng Anh vào máy giặt và đi vào bếp nấu đồ ăn sáng một cách tự nhiên như ngày thường. Hoàng Anh tắm xong, anh đứng ở cửa bếp nhìn Minh Phương đang loanh quanh.
Cảnh tượng này giống như những ngày trước đây, thỉnh thoảng cô cũng đến giúp anh mấy việc lặt vặt khi cô Hồng không có nhà nhưng anh lại có chút cảm giác lạ lẫm len lỏi dần trong tim.
Hơn nữa, thái độ của cô cũng khiến anh không thể hiểu được, cô bình thản khiến anh không hiểu cô đang nghĩ gì.
“Anh ăn sáng đi, em nấu xong rồi.” Minh Phương đặt đĩa và cốc sữa xuống bàn. “Lát anh tự phơi quần áo nhé.”
“Minh Phương, anh…”
“Em về đây, hôm nay em có chút việc. Bye bye.” Hoàng Anh chưa kịp nói gì đã bị cô chặn lại.
Cô nói xong liền cầm túi xách rời khỏi nhà.
Minh Phương vội vàng đi vào thang máy, khi thang máy đóng cửa cô mới mệt mỏi dựa vào một góc. Mọi việc xảy ra nhanh như vậy khiến cô không kịp phản ứng, cũng không biết nên đối mặt như thế nào ngoài cách coi như không có gì xảy ra và lảng tránh nó.
Cô sợ phải nghe Hoàng Anh nói điều gì đó, sợ anh sẽ nói xin lỗi cô, cô sợ…
 
Hải Yến thấy bộ dạng mệt mởi của Minh Phương đi từ cửa vào liền chạy ra hỏi: “Sao rồi, anh ấy thế nào? Sao giờ cậu mới về?”
“Không có gì, anh ấy… say quá nên mình phải ở lại một lúc. Nhưng giờ tỉnh rồi.” Minh Phương ngập ngừng nói rồi đi vào phòng ngủ.
“Vậy à. Anh ấy có chuyện gì buồn sao?”
“Mình không biết, thôi mình đi tắm đây.” Minh Phương khẽ đáp lại.
“Ừ, cậu đi tắm đi, người cậu cũng toàn mùi rượu.”
Nghe Hải Yến nói vậy, Minh Phương chột dạ kéo cổ áo lên ngửi thử, đúng là toàn mùi rượu, còn pha lẫn chút mùi nước hoa của Hoàng Anh, dư vị của đêm hôm qua.
Cô cố nén tiếng thở dài khổ sở. Lúc đó cô chẳng suy nghĩ gì, bây giờ mới thấy hối hận, không biết sau này nên đối mặt với Hoàng Anh như nào.
Minh Phương ngâm mình trong bồn tắm, mơ màng ngủ quên đến khi Hải Yến gọi ầm bên ngoài mới tỉnh giấc, cô mặc quần áo vào rồi đi ra khỏi phòng tắm.
“Cậu sao thế? Có gì không vui à?” Hải Yến lo lắng hỏi.
“Không có gì, chỉ là hôm qua ngủ không ngủ không ngon thôi. Cậu ăn cơm đi, mình muốn đi ngủ một lát.”
Nhìn Minh Phương đi vào phòng ngủ, Hải Yến bất lực lắc đầu, cả buổi sáng cô bận rộn nấu món ngon chờ Minh Phương về, vậy mà cô nàng đến nhìn cũng không thèm nhìn lấy một cái mà đi ngủ luôn.
“Không ăn thì thôi, mình ăn hết, không phần cậu đâu.” Hải Yến nói rồi ngồi xuống bàn, bắt đầu cuộc chiến với đồ ăn.

_________________
Thích mây trời vì được cùng chung chí hướng, mặc sức tưởng tượng, tự do bay lượn khắp nơi...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại_Update] _ Nợ em một đời bình yên - Diệp Phong   

Về Đầu Trang Go down
 
[Hiện đại_Update] _ Nợ em một đời bình yên - Diệp Phong
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
 Similar topics
-
» Những chuyện kỳ bí về thế giới tâm linh - Thiên phóng sự đặc sắc của Hoàng Anh Sướng
» Phòng ngừa tai nạn trên tàu
» Hình đẹp - Phong cảnh
» Thủ tục ra vào cảng
» Tìm nơi dạy tiếng anh hàng hải

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn truyện học sách :: Văn học sáng tác :: Truyện hiện đại-
Chuyển đến